Người Nhật thường nói: "Âm nhạc được cảm nhận bằng mũi". Thành ngữ này thể hiện một nhận thức sâu sắc, trực giác, vượt ra ngoài thính giác. Nguồn gốc...
Người Nhật thường nói: "Âm nhạc được cảm nhận bằng mũi". Thành ngữ này thể hiện một nhận thức sâu sắc, trực giác, vượt ra ngoài thính giác. Nguồn gốc của nó nằm ở truyền thống hàng nghìn năm tuổi, nơi mà việc thưởng thức nghệ thuật đích thực đòi hỏi một giác quan đa chiều, nắm bắt được "bản chất" của nó.
Nguồn gốc của cụm từ này nằm ở Kodo (香道), nghệ thuật "lắng nghe" mùi hương của trầm hương. Trong thời kỳ Muromachi (1336-1573), giới quý tộc không chỉ đơn thuần ngửi những loại nhựa thơm đắt tiền như trầm hương. Họ thiền định "lắng nghe" những nốt hương tinh tế của chúng, cố gắng cảm nhận lịch sử.
Triết lý này đã lan rộng đến tất cả các loại hình nghệ thuật. "Lắng nghe bằng mũi" âm nhạc có nghĩa là nắm bắt "hào quang" vô hình của nó, lớp nghĩa cảm xúc tiềm ẩn và sự im lặng giữa các nốt nhạc. Nó có nghĩa là nắm bắt ý định của nhà soạn nhạc và cảm nhận chiều sâu của từng câu nhạc, ví dụ như trong các tác phẩm dành cho đàn koto.
Trong âm nhạc Nhật Bản, trọng tâm nằm ở *ma* (間) – những khoảng lặng và khoảng trống có ý nghĩa giữa các âm thanh. Những giai điệu thiền định của sáo shakuhachi hay các vở opera Noh đòi hỏi người nghe không chỉ lắng nghe bằng tai mà còn phải "cảm nhận" kịch tính của sự im lặng bằng toàn bộ tâm hồn mình.
Như vậy, "lắng nghe bằng mũi" là về một sự cảm nhận sâu sắc, toàn diện về nghệ thuật: dù đó là mùi hương, âm thanh hay hội họa. Đó là lời kêu gọi đến một sự đắm chìm có ý thức hơn. Hãy thử tự mình: nhắm mắt lại và "ngửi" giai điệu yêu thích của bạn, cảm nhận bản chất thực sự của nó.
Select how you want to watch this video