Tại sao chữ "C" lại tồn tại trong tiếng Anh trong khi âm thanh của nó lại giống với âm "K" và "S"? Tất cả bắt đầu từ tiếng Latin,...
Tại sao chữ "C" lại tồn tại trong tiếng Anh trong khi âm thanh của nó lại giống với âm "K" và "S"? Tất cả bắt đầu từ tiếng Latin, nơi âm "C" luôn được phát âm giống như "K". Ví dụ, trong tên của nhà hùng biện vĩ đại người La Mã Cicero, nó được phát âm là "K" cứng.
Sau cuộc chinh phục của người Norman năm 1066, các từ mượn tiếng Pháp đã mang đến một âm thanh mới: trước âm "E" và "I," âm "C" trở nên nhẹ hơn, giống như âm "S." Đó là cách mà các từ "city" và "cent" xuất hiện, trái ngược với "cat."
Trong tiếng Anh cổ, chữ "K" rất hiếm; chữ "C" thường được dùng để thay thế âm "K". Để phân biệt từ gốc Đức với từ gốc Pháp, sau năm 1066, chữ "K" bắt đầu được dùng trước chữ "E" và "I," như trong "king" (vua) hoặc "kennel" (chuồng chó).
Sự ra đời của máy in của William Caxton vào năm 1476 đã giúp ổn định nhiều cách viết. Sự biến đổi nguyên âm lớn (thế kỷ 15-18) đã thay đổi cách phát âm, nhưng cách viết bắt đầu bằng chữ "C" vẫn được giữ nguyên, tạo nên các từ như "cinema" và "cancel" với di sản lịch sử của chúng.
Ngày nay, chữ "C" không chỉ đơn thuần là một truyền thống. Nó giúp phân biệt các từ đồng âm như "cell" và "sell" và làm phong phú thêm ngôn ngữ. Sự hiện diện của nó là một tài liệu ngôn ngữ phản ánh lịch sử ngàn năm của tiếng Anh, từ La Mã đến Luân Đôn.
Select how you want to watch this video